Atletico Madrid- Những chiến binh không cần kẻ khóc mướn
Tin bóng đá

Atletico Madrid- Những chiến binh không cần kẻ khóc mướn

Chứng kiến đội bóng nửa đỏ trắng thành Madrid thua hết trận chung kết này đến trận chung kết. Nhiều người tỏ ra thương hại cho họ. Nhưng Atletico, họ là những chiến binh, không cần ai đó phải khóc mướn.

“Chúng tôi là những chiến binh, và chúng tôi không cần kẻ khóc mướn.”

Khẩu hiệu đó đâu đó văng vẳng bên tai chúng tôi sau khi cánh cửa thiên đường bị đóng lại sau cú trượt chân của người đội trưởng. Người London khóc. Người đội trưởng đó cũng khóc, hệt như một đứa trẻ. Cả sự nghiệp của mình, thấy người đàn ông rắn rỏi đó khóc là khoảnh khắc làm nhói tim những người mang dòng máu xanh. Không, chúng tôi làm lại. Tất nhiên là như vậy. Chúng tôi sẽ lại đứng lên như đã từng sau bàn thắng ma của Luis Garcia.

Năm sau thôi, chúng tôi lại bị loại. Tức tưởi. Ai trong cuộc cũng hiểu. Nhưng bóng đá là thế. Không một ai khóc. Có thể có tiếng chửi rủa, có thể có tiếng gào thét mắng mỏ. Nhưng tuyệt nhiên không ai khóc. Chúng tôi sẽ làm lại, một lần nữa. Đừng khóc thay chúng tôi, đàn ông sao lại khóc? Năm sau nữa, chính người đàn ông đó, người thầy mà chúng tôi tôn kính bậc nhất tước đi cơ hội thực hiện giấc mơ lên thiên đường của những người học trò yêu quý. Cảm xúc thật lẫn lộn. Buồn vui đan xen. Nhưng, chúng tôi vẫn không khóc. Và cũng không cần ai xót thương. Chúng tôi lầm lũi tiến lên, từng bước, từng bước một.

Một năm lại trôi qua, và giấc mơ lại dang dở. Đời cầu thủ thì ngắn, chớp mắt 8-9 năm thôi là qua đi một thế hệ vàng rực rỡ. Ai cũng buồn. Nhưng, nếu không bước tiếp, chúng tôi phải làm gì? Nghe người khác khóc thương rên rỉ qua ngày? Vậy nên chúng tôi chọn bước tiếp. Mà đã bước tiếp, những giọt nước mắt rơi làm chi?Vào cái năm cuối cùng đấy, cái năm cuối cùng rực sáng của lứa thế hệ vàng rực sáng trong suốt lịch sử clb, chúng tôi hoàn thành tâm nguyện để đạt vinh quang cuối cùng. Một nửa trục dọc rời đi mang theo những niềm vui trọn vẹn khi vinh quang đã đong đầy. Và lúc đấy, chỉ còn có tiếng cười.

Có thể thất bại, có thể khóc, nhưng không bao giờ cần ai đó thương hại, khóc muốn

Ngày hôm qua, chúng tôi thấy một kẻ giống mình đến lạ kì. Dù rằng, họ là đội bóng được xây từ những cái tên vô danh ít tên tuổi, hlv của họ cũng “bình dân” như chính cái tên mà họ đem tới, nhưng cái cách chiến đấu đến chết, cái cách họ phòng thủ, và cả cái sự lạnh lùng đến tàn nhẫn mà số phận trêu đùa sao mà giống chúng tôi vậy? Và cả thế giới tiếc. Tiếc cho một câu chuyện cổ tích dang dở. Tiếc cho một cái kết tuyệt đẹp của một mùa giải trong mơ. Nhưng tiếc để làm gì? Và tiếc cho ai? Cho Torres? Torres đã có cup C1 của riêng mình, và dù không phải là người quan trọng nhất trong chiến dịch đó nhưng anh là phần không thể thiếu.

Cho Garrasso? Cho Saul? Cho Juanfran? Cho Godin? Cho Gabi? Hay cho Koke? Họ còn trẻ, họ sẽ tiến tiếp, miễn sao họ còn giữ được giấc mơ. Và nếu tuổi tác là gánh nặng, thì xin hãy quay lại thật sớm, ngay năm sau thôi. Vinh quang vẫn ở đó chờ đợi.

Hay, tiếc cho một kỉ lục đánh bại mọi nhà vô địch? Họ thắng các nhà vô địch Thổ Nhĩ kì, Bồ Đầu Nha, Kazakhstan tại vòng bảng, bước qua nhà vô địch Hà Lan, Tây Ban Nha và Đức tại vòng loại trực tiếp. Chung kết, họ gặp đội vô địch nhiều lần nhất chiếc cúp danh giá nhất châu Âu, kẻ khổng lồ đầu tiên có được 10 chiếc cup. Họ không ăn may. Tất cả trận thắng trước đều rất thuyết phục. Họ tiến tới Milan bằng mồ hôi, máu và nước mắt. Đó sẽ là chức vô địch tuyệt đối. Nhưng hẳn nhiên, đời không phải mơ, và chuyện cổ tích vì nó quá khó nên mới gọi là cổ tích. Atletico không thắng được, và họ nên tự trách mình. Họ đã dồn ép, họ có lợi thế khi trụ cột của đối thủ chấn thương, họ còn được hưởng Pen. Thậm chí khi kéo vào loạt sút luân lưu, chính họ tự đá hỏng, chứ chả phải Navas đẩy được. Vậy nên, đừng xót thương. Tiếc, chỉ 1 ngày là đủ. Hôm sau, sẽ là công cuộc phục thù. Phải như vậy.

Vì sao? Chúng tôi có thể gục ngã, nhưng chúng tôi phải thừa nhận những người bước qua chúng tôi để đi tiếp đều xứng đáng. Ngày đó Garcia ghi bàn thắng ma, và Liverpool viết nên câu chuyện thần thoại tại Istanbul trước Milan hùng mạnh là một.

Thứ hai, MU vô địch C1, và ai cũng thừa nhận lứa thế hệ vàng đó, với những Vidic, Ferdinand, Ronaldo, Rooney, Tevez đều đang đạt độ chín, thậm chí đến ông lão như Paul Scholes cũng chiến đấu như thể đôi mươi.Tiếp đó, dù chúng tôi có chế nhạo Barca là UEFALONA, nhưng chiến công ăn 6 của Pep có ai dám chối bỏ điều thứ ba đó?

Thứ 4, khi người thầy đó chiến thắng để đem về cú ăn ba cho nửa xanh đen thành Milan, liệu có ai dám nghi ngờ sức mạnh của Inter ngày ấy, với những Lucio, Cambiasso, Stankovic, Sneijder và cả hoàng tử Diego Milito? Và điều thứ 5, dù MU không thể vô địch, nhưng Ancelotti và các học trò liệu có xứng đáng hơn quỷ đỏ tiến vào chung kết?

Vậy đó. Real Madrid vô địch là xứng đáng dù con đường họ đi ít chông gai. Nhưng số phận có lẽ chọn họ, vì họ cũng đã chiến đấu đến phút cuối để đạt được vinh quang, giống như khi chúng tôi hạ cả Barca lẫn Bayern hùng mạnh ngay tại sân nhà để lên ngôi vô địch.  Tiếc, ai trung lập cũng tiếc, nhất là khi thấy một lối chơi máu lửa mà họ mang lại. Nhưng xin đừng tiếc thêm. Họ là những chiến binh, và họ biết con đường họ sẽ phải đi tiếp theo như thế nào. Họ không cần ai xót thương. Họ sẽ bước tiếp, và có thể năm sau thôi, câu chuyện cổ tích sẽ có cái kết thật đẹp…