Hồi ức đại chiến Juve vs Bayern Munich: Đi tìm sự thừa nhận
Tin bóng đá

Hồi ức đại chiến Juve vs Bayern Munich: Đi tìm sự thừa nhận

Cách đây 2 năm, cũng vào thời điểm tháng 1 lạnh giá như thế này, Bayern Munich và Juventus đụng độ nhau ở vòng loại trực tiếp 16 đội Champions League. Cả hai đội chiến đấu như những kẻ đang đi tìm sự thừa nhận của chính mình.

JUVENTUS VS. BAYERN: ĐI TÌM SỰ THỪA NHẬN

Phút 76, của trận đấu. Morata đang băng xuống, anh nhận bóng và đưa ra một đường căng ngang. Stuaro! Stefano Stuaro! Một pha đệm bóng đơn giản làm rung mành lưới Neuer. Tôi sung sướng vung tay như tay đấm Rocky. Vậy là Juventus của Buffon vẫn còn hy vọng để đi tiếp. Tuy nhiên, kèm theo đó, là sự cảm thông cho sự thất vọng hiện trên gương mặt của Pep. Đúng vậy, tôi xem trận đấu với tâm lý không muốn đội nào bị loại, một tâm lý kỳ quái khi bạn xem trận đấu của những nhân vật mà bạn không yêu, mà đó là những nhân vật bạn thật sự tôn trọng.

Pep Guardiola, huấn luyện viên của những đội bóng thống trị. Chúng ta đều thừa nhận điều đó. Từ Barcelona cho đến Bayern Munich, cả hai câu lạc bộ dưới trướng của Pep đều là ông vua tuyệt đối ở đấu trường quốc nội. Ông vua về đội hình, về lối đá, và dĩ nhiên cả về kết quả nữa. Mọi người thường gọi Budesliga là Bayernliga, nhưng đối với tôi, đấu trường nước Đức phải gọi là Guardioliga mới đúng. Đã bao giờ tôi thấy Bayern thống trị giải đấu hai năm liên tiếp (có thể là năm thứ ba nữa) với cái vị thế không có kẻ bám đuổi đâu. Ở đấu trường Châu Âu, Pep đã đưa đội Hùm xám đi đến bán kết hai mùa giải liên tiếp, dừng bước bởi hai ông kẹ Tây Ban Nha, Real Madrid và Barcelona, hai đội bóng mà sau này cũng là ông vua của cả Châu Âu. Và có một bộ phận người hâm mộ nói ông là kẻ bất tài.

Juventus, ông hoàng của bóng đá Ý. Khi nhắc đến bóng đá Ý, người xem bóng đá lâu năm chắc không lạ gì câu: “Juventus sinh ra cho Calcio, AC Milan là dành cho C1”. Quả đúng như vậy, Juventus đã 31 lần đoạt Scudetto, và nếu bạn chịu khó tìm hiểu thì họ hầu như đứng đầu ở mọi chỉ số về giải đấu số 1 ở Ý. Trong mùa giải năm nay, sau một giai đoạn đầu chật vật, thì nhờ tài thao lược của Max Allegri, Bianconeri cũng đang băng băng về đích để đoạt được Scudetto lần thứ 32 cũng như san bằng kỉ lục chuỗi 5 chức vô địch liên tiếp mà họ đã lập được vào giai đoạn 1930-1935. Ở đấu trường C1 họ đang là đương kim á quân và năm ngoái cũng là lần thứ 8 trong lịch sử Juventus vào trận chung kết, chỉ sau có Real Madrid (13), AC Milan (11), Bayern Munich (10) và ngang bằng với Barcelona, trên cả những ông lớn nước Anh như Liverpool (7) và Manchester United (5). Và mọi người gọi họ là kẻ khôn nhà dại chợ.

Trận đấu để đi tìm sự thừa nhận

Đặc điểm chung của hai nhân vật vừa đề cập là gì? Đó là không có sự thừa nhận xác đáng dành cho những gì mà họ đạt được. Người hâm mộ cho rằng Pep là kẻ ăn may khi nắm Bayern Munich quá mạnh ở giải quốc nội, đội bóng là di sản mà Jupp Heynkes đã dày công xây dựng và đã giành cú ăn ba trước khi Pep tới. Là người đã thổi bay đi tinh thần Đức khi bán đi Bastian Sweiteiger và Tony Kross. Vậy, tại sao chúng ta lại không chú ý tới việc Pep đã thổi vào Bayern một lối đá hoàn toàn mới, là đội cán mốc 100 trận thắng trong 132 trận, một kỷ lục. Là người đã phát hiện ra một “tiền vệ trung tâm” Philipp Lahm, là người đem về luồng gió mới như Douglas Costa, Kingsley Coman. Và những chất Đức mới như Mario Goetze hay Joshua Kimmich.

Còn Juventus thì nhiều người dèm pha thành công của họ là nhờ những thế lực đen tối trong thế giới ngầm của Seria A, thế giới ngầm như kiểu Mafia vậy. Đó là những kẻ chống lưng Bà đầm già để họ có thể vô địch suốt từ năm này qua năm khác mà không có đối thủ. Bằng chứng là gì, đó là thành tích khiêm tốn trên đấu trường châu Âu. Cả trăm năm lịch sử mà Juventus chỉ mới có 2 cúp châu Âu, thua kém hoàn toàn so với AC Milan (8) và Internazionale (3). Vậy những người đó đâu có để ý gì đến vụ Calciopoli, đến những đau thương mà những người con thành Turin phải nếm chịu, nỗi tủi nhục mà Buffon, Neved phải gánh trên lưng trong mùa giải 2006-2007. Và mọi người chắc cũng không để ý là Juventus đã 6 lần là kẻ về nhì của chung kết C1, là một kỷ lục đau thương, nó còn nhiều hơn cả số lần vào chung kết của Inter nữa.

Cái duyên bốc thăm đã khiến cho cả hai phải đụng độ sớm ở vòng 1/8. Vòng đấu mà khi bị loại thì một trong hai sẽ không thể nào tránh khỏi những lời chê bai và dèm pha từ phía những người hâm mộ trái bóng tròn. Nhưng đã là cái duyên nợ thì chỉ còn biết chấp nhận. Nếu không vào sâu được thì hy vọng trận đấu sẽ diễn ra một cách hoàn toàn xứng đáng với kỳ vọng, để kẻ bị loại có thể nhận được sự thừa nhận của toàn thể thế giới hâm mộ trái bóng tròn./