Mr. Jose – Thành công và thất bại cách nhau vài gang
Tin bóng đá

Mr. Jose – Thành công và thất bại cách nhau vài gang

Những phát ngôn của Mourinho luôn có chất “ngông” nhất định, ví dụ như khi Man United không giành được bất cứ một chiến thắng nào trong chuỗi 6 trận toàn hòa và thua của họ, Mr Jose đã phát biểu rằng:”Những thất bại đó chẳng đáng để bàn”.  Nghe tưởng chừng như ông là một người vô trách nhiệm, nhưng hơn ai hết ông hiểu rằng bản thân mình có lỗi hơn bất kỳ ai và sự áy náy luôn đau đáu trong lòng.

Những ngôn từ được phát ngôn từ miệng lưỡi của Mourinho luôn cay độc- có rất nhiều những tờ báo nói ông như thế. Khi còn làm huấn luyện viên của Man United đã có rất nhiều lần ông đả kích câu lạc bộ cũ Chelsea rằng đội bóng này đã thực sự lãng quên ông.

Nghe được những điều đó  có nhiều cổ động viên của The Blues cảm thấy thương cảm cho ông. Nhưng cũng có nhiều người oán trách ông. Ở 1 góc cạnh nào đó, Mourinho là huấn luyện viên thành công nhất trong lịch sử của câu lạc bộ và dĩ nhiên ông có quyền được nói ra những phát ngôn ấy.

Khi nghe những phát ngôn của Jose, có nhiều người xù lông đay nghiến ông nhưng nếu nghiêm túc nhìn nhận ở một góc nhìn khác, cái góc nhìn lý giải nguyên nhân và ý nghĩa của từng câu nói đó thì có thể dễ dàng nhận ra Mourinho luôn phát ngôn theo một cách dập khuôn mặc định bất kể khi đội nhà chiến thắng hay phải nhận thất bại. Nhưng dù kết quả có là thế nào đi chăng nữa thì có một sự thật không thể phủ nhận- Mourinho là huấn luyện viên bị ghét nhất trong thế giới bóng đá.

Trở lại mốc thời gian khi Mourinho mới được bổ nhiệm làm tân huấn luyện viên của Chelsea năm 2004, mọi thứ hoàn toàn khác, mọi phát ngôn của Mourinho khi đó còn khá lạ lẫm và cũng khá giá trị.

Đến với tư cách là người thành công

Trước đó ông đã dẫn dắt Porto lên ngôi vương Champions League  với một phong cách phòng ngự phản công đậm chất Jose. Ông đã xóa tan những nghi ngờ từ Abramovic cho quyết định đưa ông về dẫn dắt đội chủ sân Stamford Bridge. Người hâm mộ của The Bules vô cùng kỳ vọng ông sẽ là người giúp cho đội bóng tìm đến với vinh quang, vượt qua mọi đối thủ để giành chiến thắng. Ngay trong buổi họp báo đầu tiên, Mourinho đã thẳng thừng tuyên bố:” Đừng bao giờ nói tôi là một kẻ ngạo mạn mà tôi đang là nhà vô địch Châu Âu, hãy gọi tôi là một người đặc biệt”. Một phát ngôn nhận phải hàng tá những ngòi bút công kích từ báo chí Anh.

Việc đầu tiên mà Mourinho thực hiện khi lên nắm quyền ở Chelsea không gì khác ngoài mua sắm. Ông được Abramovic chi đến cho hơn 70 triệu Bảng để đem về những cái tên mà ông muốn. Với thời điểm bấy giờ, con số 70 triệu Bảng là vô cùng đắt đỏ với một đội bóng hoạt động trên thị trường chuyển nhượng. Mourinho nhanh chóng đưa về những cái tên mà sau này họ gắn với thương hiệu của Chelsea, gắn với thứ bóng đá phòng ngự kỷ luật của Jose. Ông đem về Tiago từ Benfia và sau đó là Michael Essein, Kezman, Ricardo Carvalho, Paolo Ferreira và đặc biệt là Didier Drogba. Mourinho cũng sa thải những người cũ dưới thời cựu huấn luyện viên Ranieri để đưa về hai vị trợ lý từng làm việc với mình ở Porto là Rui Faria và Silvilinho Louro.

Mùa giải 2004/2005 chứng kiến thành công đầu tiên của Mourinho cùng đội bóng, ông đưa Chelsea vượt qua vòng  bảng Champions League và giúp câu lạc bộ leo lên dẫn đầu  trên bảng xếp hạng Ngoại Hạng Anh. Và danh hiệu đầu tiên sớm đến khi Chelsea của Mourinho đụng độ Liverpool ở chung kết của League Cup. Trong trận đấu đó, ông bị cảnh sát đưa xuống hầm ngầm vì có những hành vi quá khích đối với các cổ động viên của Liverpool. Trận đấu kết thúc với chiến thắng sát nút cho Chelsea, Mourinho thì phải theo dõi các học trò qua một chiếc màn hình bé tý ở sân vận động Wembley. Và trong buổi họp báo sau trận đấu Mourinho đã tuyên bố:” Cảnh sát chỉ có nhiệm vụ kiểm soát đám đông và họ hoàn toàn không phải những con người của bóng đá. Nếu như tôi đã làm điều gì đó sai thì vô cùng xin lỗi nhưng thật may mắn vì tôi không phải vào tù và có thể tận hưởng danh hiệu này cùng các cầu thủ”.

Tuyên bố đầy ngạo nghễ trong năm đầu tiên dẫn dắt Chelsea chẳng khác nào như khẳng định có rất nhiều cái tôi tồn tại bên trong con người của Mourinho. Điều này càng được khẳng định hơn khi mà mùa giải bước vào giai đoạn then chốt, Chelsea đụng độ Barceona ở vòng 16 đội Champions League. Trận lượt đi trên sân Camp Nou. The Bules để cho Barca hạ gục với tỷ số 2-1  dù cho Chelsea sớm vươn lên dẫn trước . Nhưng khi trở về London và được chơi trên sân nhà, Chelsea của Mourinho như lột xác. Bất chấp siêu phẩm của Ronaldinho vào lưới của Peter Cech , The Bules vẫn có màn ngược dòng không tưởng với tỷ số chung cuộc 4-2 nhờ các pha lập công của Lampard và Gudjohnsen, Terry trong 20 phút đầu tiên của trận đấu. Chelsea tiến vào tứ kết chạm trán  Bayern Munich.

“Hùm xám” xứ Bavaria năm đó tỏ ra không phải là  một đối thủ xứng tầm với Mourinho. Họ hoàn toàn chịu trận trước chiến thuật  của “Người đặc biệt”. Chelsea thắng 4-2 ở trận lượt đi trên sân nhà, bất chấp lượt về thua 2-3 họ vẫn tiến vào bán kết gặp Liverpool.

 Liverpool năm đó ở Champions League là một đội bóng vô cùng mạnh mẽ. Họ có thể bết bát ở giải quốc nội nhưng ở sân chơi châu lục họ chứng minh mình thực sự là vua đấu cúp. The Kop đanh bại The Blues nhờ luật bàn thắng trên sân khách, sau đó chính Liverpool là đội lên ngôi vô địch khi đánh bại AC Milan ở trận chung kết.  Với Mourinho và Chelsea, nỗi buồn cũng chẳng kéo dài quá lây khi họ bảo vệ thành công chức vô địch của giải Ngoại Hạng. Họ là đội bóng khó bị đánh bại nhất nước Anh và có hàng phòng ngự vững chắc nhất ở Châu Âu.

Một năm sau, có nhiều nguồn tin cho rằng đang có những rò rỉ trong đội bóng, người ta xôn xao bàn tán về cuộc đấu quyền lực giữa Mourinho và giám đốc thể thao Frank Amersen. Khi Andry Shevchenko được đưa về từ Milan với mức giá khá cao thì cũng là lúc cơn mẫu thuẫn của Mourinho với Abramovic bắt đầu.

Dù là chân sút hàng đầu của AC Milan, nhưng khi đến với nước Anh, Sheva chẳng khác nào như một “chú linh dương lạc lối”. Anh thi đấu phập phùi và không thể cạnh tranh được suất đá chính với Drogba. Chỉ ghi được vỏn vẹn 4 bàn thắng, dĩ nhiên Sheva không được Mourinho ưu ái, nhưng với Abramovic- vị tỷ phú người Nga lại khá thích Sheva vì anh có chung nguồn gốc ở Đông Âu và lẽ dĩ nhiên khi Abramovic muốn Mourinho sử dụng Sheva nhiều hơn bất chấp việc Jose không muốn.

Mặc dù giúp Chelsea giành League Cup và cúp Fa năm đó nhưng đó vẫn là một mùa giải thất bại của Mourinho. Ở giải Ngoại Hạng Anh, Chelsea để cho Man United lên ngôi vô địch, còn ở  Champions League thì The Blues cũng nhanh chóng bị loại bởi Barcelona ở vòng 16 đội. Bước sang mùa giải 2007/2008, Chelsea nối dài chuỗi phong độ nghèo nàn với thất bại muối mặt trước đội bóng dưới cơ Aston Villa. Trận thua này đã khiến Mourinho buộc phải đệ đơn từ chức. Một cuộc họp nội bộ giữa Mourinho và Abramovic diễn ra. Và lá đơn từ chức của Mourinho đã được tỷ phú người Nga chấp nhận.

3 năm cùng 6 danh hiệu lớn, Mourinho ra đi trong tư cách  là huấn luyện viên  vỹ đại nhất lịch sử câu lạc bộ. Và như là định mệnh, chỉ 3 năm sau đó, Inter Milan của Mourinho chạm trán với chính Chelsea ở Champions League và Inter đã loại The Blues năm đó. Và cũng sau 3 năm cầm quân đầy khắc nghiệt tại Real Madrid, bánh xe định mệnh một lần nữa lại  đưa Mourinho quay trở lại dẫn dắt Chelsea.

Tháng 6 năm 2013, Mourinho ra mắt Chelsea, một cảm giác tuy mới nhưng mà lại cũ. Mourinho tuyên bố ông không phải là người đặc biệt mà là một “người hạnh phúc”. Khoảng thời gian ở Madrid khi phải đấu với Barcelona ở cả trong và ngoài sân cỏ, sự lục đục trong phòng thay đồ của Real, mâu thuẫn với Pezez là những năm tháng tồi tệ nhất trong sự nghiệp cầm quân của Mourinho. Việc quay trở lại dẫn dắt Chelsea chẳng khác nào quay trở lại một miền đất hứa.

Vẫn với triết lý và cách vận hành cũ, nhưng mùa đầu tiên cầm quân cũng không mấy êm đềm với Mourinho.  Nhưng đó cũng là giai đoạn mà Chelsea cần thời gian để tái cấu trúc lại đội hình nên những thất bại là điều dễ hiểu. Nhưng Mourinho vẫn giúp cho Chelsea cán đích ở vị trí thứ 3 tại Premier League, vô địch League Cup, lọt vào bán kết Champions League.

Ra đi với tư cách là người thất bại

Đến mùa giải sau, Chelsea quyết tâm trở lại với vị thế ông lớn của bóng đá Anh. Họ tăng cường đội hình bằng những bản hợp đồng đầy chất lương từ La Liga. Lần lượt những Diego Costa, David Luiz, Fabregas được đưa về kết hợp với những Pedro và Eden Hazard. Đội hình của The Blues tỏ ra quá vượt trội so với phần còn lại, và điều gì phải đến cũng đã đến, Mourinho và Chelsea vô địch Ngoại Hạng Anh với 5 điểm nhiều hơn Man City.

Dẫu vậy, quy luật “mùa giải thứ 3 đầy ám ảnh” lại tiếp tục xảy ra với Mourinho. Chelsea lại rơi vào chuỗi phong độ nghèo nàn và chẳng thể nào trụ vững trong Top 4. Mùa giải trắng tay và Mourinho bị Abramovic sa thải không lâu sau đó. Miền đất hứa Chelsea tiếp tục trở thành một cơn ác mộng đối với Mourinho. Chỉ có điều lần này cách mà Mourinho ra đi không còn vỹ đại như nhiệm kỳ đầu tiên ở thành London, lần này ông ra đi với sự chế giễu và trong tâm thế của kẻ thất bại.

Rời Chelsea, bến đố mới của Mourinho là Man United. Ông được kỳ vọng sẽ giúp cho nửa đỏ thành Manchester sớm lấy lại vị thế vốn có trước đây. Nhưng kỳ vọng để rồi lại thất vọng. Sự vươn lên mạnh mẽ của Manchester City và chính Chelsea, cộng thêm triết lý đã quá cũ kỹ và lạc hậu đã báo hại Mourinho. Man United dưới thời của ông chỉ toàn là những ồn ào lùm xùm từ trong lẫn ngoài sân cỏ, những mâu thuẫn với các học trò cứ tiếp tuc diễn ra. Chuối phong độ phập phùi, nghèo nàn và  tệ hại cư xuất hiện. Cuối cùng điều gì phải đến cũng đã đến, Mourinho bị Man United sa thải với tư cách là một “người thất bại” và ” người hết thời”, danh hiệu duy nhất mà Mourinho để lại chỉ là chức vô địch Europa League nhỏ bé, trước đó Mourinho đã tiêu của Man United một núi tiền mà không có hiệu quả./

Nguồn tham khảo: Bongdaplush.com.vn