Về bóng đá Việt Nam- Cái thuở ban đâu lưu luyến ấy
Tin bóng đá

Về bóng đá Việt Nam- Cái thuở ban đâu lưu luyến ấy

Cái lần đầu tiên lúc nào cũng để lại nhiều cảm xúc sâu sắc nhất. Lần đầu tiên luôn là khoảnh khắc, khoảng thời gian cho ta những cảm giác rõ ràng nhất, chân thật nhất và khắc sâu thật sâu trong tim. Bởi vậy người ta thường nhắc hoài về cái lần đầu tiên đi học mà chẳng có bài hát hay bài văn nào nói về lần thứ 2, thứ 3.

Trái tim của những lần đầu tiên là một trái tim luôn giữ nhịp đập, mạch cảm xúc nguyên vẹn. Đến lần thứ 2, thứ 3 người ta sẽ giảm bớt sư cuồng nhiệt, bớt đi một chút cái háo hức, cảm xúc lâng lâng, bớt đi một chút khát khao. Lúc ấy mạch cảm xúc chẳng còn nguyên vẹn nữa.

Cũng giống như U23 VN trong giải đấu năm nay, nhiều nhà báo cũng như chuyên gia trong và ngoài nước đang cố tìm lời giải mã cho hiện tượng mà họ cho là kỳ tích. Với người hâm mộ bóng đá VN, việc lọt vào tứ kết là lần đầu tiên, lọt vào bán kết cũng là lần đầu tiên, và giờ vào tới chung kết cũng là lần đầu tiên nốt.

Cái cảm xúc “lần đầu tiên làm chuyện ấy” nó khiến cho các cầu thủ của chúng ta đá bóng như thể ngày mai sẽ chết, làm cho người hâm mộ run rẩy, đau tim trong mỗi bước chạy. Nó làm cho ta cảm thấy đau nhói khi lưới VN rung lên sau mỗi bàn thua không đáng có từ sai lầm trọng tài, rồi vỡ òa cảm xúc sau khi mọi sự cố gắng đều được đền đáp bằng tấm vé vào vòng trong.

Cảm xúc lần đầu tiên. Đó là điều mà những đối thủ của chúng ta không có, họ không đá sống chết như Việt Nam ta, họ cho rằng thua cũng chẳng sao, lần sau đá tiếp chứ tội gì. Còn Việt Nam ta, thời khắc này đến như chuyện kỳ tích trăm năm có một, đến cuối đời cũng chưa chắc có lần thứ 2, mà nếu có thì cảm xúc cũng chẳng tuyệt vời đến thế.

Vậy thì hãy cứ vui lên, tội gì phải e dè, sợ hãi mà cố giấu đi cái cảm xúc trinh nguyên ấy. Đến lúc này, ai bảo ta phải hoãn đi sự sung sướng ấy là một tội ác!

“Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Nghìn năm hồ dễ đã ai quên?” – Thế Lữ

Việt Nam thắng, ai cũng vui, cũng tự hào. Bản thân mình cũng rất muốn ra đường để ăn mừng cùng mọi người. Nhưng vui đến mức cởi quần, cởi áo ngay giữa đường để lấy cờ tổ quốc mà che thân thì thật là chẳng còn gì để nói!

Lần đầu tiên trong lịch sử bóng đá nước nhà và Đông Nam Á, U23 VN bước vào vòng bán kết U23 châu Á. Báo chí, bạn bè quốc tế đồng loạt chúc mừng VN, trong đó có Thái Lan, Malaysia, hay Iraq, đội bóng vừa bị chính U23 VN đánh bại. Đó là tinh thần thể thao đích thực của môn thể thao vua. Còn chúng ta, hay nhìn Thái Lan bằng con mắt ghen tị mỗi khi bị họ đánh bại, chưa kể có rất nhiều thành phần lên những trang quốc tế để bình luận nói xéo, chửi bới, chê bai Thái Lan, Iraq, và thậm chí Qatar khi mà ta chưa từng chạm trán với họ.

Bởi vậy, trong bóng đá, cái văn hoá của cầu thủ khi đá bóng là quan trọng, nhưng văn hoá của fan hâm mộ còn quan trọng hơn nữa, khi ấy người ta không chỉ đánh giá con người bạn, mà còn đánh giá cả một nền giáo dục, xã hội, văn hoá đất nước của bạn.

Thắng một trận bóng khiến cả nước vui mừng. Nhưng cái văn hoá của người hâm mộ VN vẫn còn là một dấu chấm than đầy nhức nhối! Chúng ta chưa học được cách làm sao để không cay cú khi thất bại, nay còn cần phải học thêm cách ăn mừng văn hoá khi chiến thắng./